Trận đấu có một không hai

Cuộc họp cuối cùng của Ban tổ chức trận giao hữu bóng đá Quốc tế giữa đội tuyển tỉnh K và một đội… bắt đầu. Ông trưởng ban tổ chức kiểm điểm lại 12 việc lớn mà Hội nghị đầu tiên đã đề ra. Theo đánh giá của ông, mọi việc đều tiến hành tương đối hoàn hảo. Đánh giá xong, ông nói: Chúng ta còn 2 ngày cuối cùng để hoàn tất những gì chưa ưng ý lắm. Nếu bộ phận nào cảm thấy có chi tiết cần Ban tổ chức hỗ trợ cứ phát biểu.
Ông huấn luyện viên trưởng đội tuyển của tỉnh đứng lên. Ông hắng giọng rồi nói: Chúng tôi có một chi tiết nhưng mà là một chi tiết nổi toàn cục. Cặp trung phong của đội tuyển bị ngã xe máy, một bị gãy một cánh tay, một bị xây sát. Chúng tôi đang loay hoay với các vị trí bị gãy tay đây.
Đúng là tin sét đánh. Ông Trưởng ban tổ chức rụng rời chân tay. Những người khác nhớn nhác. Trưởng Ban tổ chức hỏi huấn luyện viên: Thế các anh định thế nào? Tôi đã rà soát tất cả các cầu thủ còn lại, thấy họ khó đảm đương được nhiệm vụ. Duy nhất có một người xứng đáng, đó là cô Thanh Huyền, trung phong đội tuyển bóng đá nữ của tỉnh. Tôi đề nghị Ban tổ chức can thiệp họ cho mượn – có cô ấy tôi thấy yên tâm.
Mọi người ồ lên cùng lúc. Cái ông huấn luyện viên này, đúng là lo quá hóa rồ, ai lại đưa cầu thủ nữ vào đá với nam. Ông phó ban tổ chức thắc mắc: Nữ mà đá với nam, chuyện rồi sẽ ra sao nhỉ? Ông trưởng ban tổ chức bỗng phá lên cười: Tôi nhớ một chuyện tương tự. Trọng tài Huy Khôi có lần kể cho chúng tôi chuyện này. Lần ông sang Gia-các-ta thuộc nước Indonesia để điều khiển các trận đấu của Đại hội thể thao các nước mới trỗi dậy (GANEFO). Trước Đại hội, Ban tổ chức chiêu đãi các quan khách một trận đấu khác thường, một đội bóng nam thi đấu với một đội bóng nữ. Vì hai đội giới tính khác nhau nên Ban trọng tài phải bổ sung luật lên. Đó là cầu thủ nam chỉ được đứng cách cầu thủ nữ 1m mà khều chân tranh bóng, ai xáp vô là bị phạt. Kết quả là mới 25 phút, đội nam đã có 9 cầu thủ bị cảnh cáo, 2 cầu thủ bị đuổi khỏi sân bởi cố tình kéo quần đối phương. Không biết trọng tài Huy Khôi nói đùa hay nói thật, nhưng tôi nghĩ trận đấu này có lẽ sẽ xảy ra theo hướng đó. Nhưng chúng ta sẽ không bổ sung luật lệ, vì tỉ lệ nữ là 1/22 mà bổ sung luật thì quá kỳ. Tôi ủng hộ phương án của huấn luyện viên.
Tin Thanh Huyền sẽ đá trung phong làm rộ lên làn sóng luận bàn trong cổ động viên. Và rộ lên làn sóng đánh cá. Có trung phong nam chính hiệu còn sợ thua, huống chi trung phong nữ. Vậy là các thỏa thuận cá độ thường chấp đội tuyển Tỉnh từ 2 đến 3 quả. Ông huấn luyện viên cũng chơi. Ông bắt đội nhà từ hòa trở lên. Và ông ta đã thắng to. Sau đây là lời kể của ông với bạn bè mỗi khi có người hỏi ông tại sao lại gan thế!
Tôi phân tích: cô Thanh Huyền là một trung phong giỏi, có tốc độ và đặc biệt là không bao giờ bỏ lỡ cơ hội ghi bàn. Song, đó chưa phải là điều quyết định. Cái chính, cô Thanh Huyền là một người quá đẹp. Tôi tự hỏi tại sao cô ấy không đi thi hoa hậu? Thân hình cô ấy tuyệt vời. Bạn đã bao giờ ra bãi biển mùa Hè chưa? Có một cô gái đẹp mặc áo tắm đi qua, dù bạn không có tình ý gì với cô ta, bạn vẫn nhìn cô ta một cách thắm thiết. Tôi không nói bạn thế này thế khác. Đó là bản năng hướng tới cái đẹp của con người thôi. Tôi nghĩ các cầu thủ nước ngoài cũng thế, họ sẽ bị sao nhãng, thậm chí có người bị bắt mất hồn là khác. Có thể cô Thanh Huyền không ghi được bàn thắng nhưng người khác sẽ ghi được bàn thắng. Như thế, khi tấn công đội ta sẽ ghi được bàn thắng. Còn khi phòng thủ? Tôi dám cá với các bạn là mấy anh trung phong bạn cũng không muốn tấn công làm gì, bởi vì tấn công có nghĩa là phải xa người đẹp, tội gì để cho mấy thằng cha hậu vệ rãnh rang ngắm người đẹp. Thế đấy, phòg ngự thì lỏng, tấn công thì không muốn, làm sao tôi chả bắt hòa. Tôi bảo cô Thanh Huyền: “Cô cứ vôi ve son phấn thật đẹp vào. Thế nào cô cũng có thưởng”. Cô ấy ra sân là mấy anh cầu thủ nước ngoài bắt đầu lác mắt. Mày ngài, mắt phượng, mặt hoa, da phấn… Cô ấy làm cầu trường sôi động lạ lùng. Hậu vệ đội bạn tỏ ra ta đây là trang cầu thủ hào hoa phong nhã, lịch sự bậc nhất đối với phái đẹp nên đã đá bằng… mắt là chủ yếu chứ không phải đá bằng chân. Kết quả là cô Thanh Huyền đã ghi được 2 bàn thắng. Cả hai bàn đều đẹp trên cỡ bàn thắng của Maradona ghi trong trận đội Achentina gặp đội Anh ở Mexico 86. Cô ấy cũng lừa qua 5 người như lừa qua cọc gỗ. Điều kỳ lạ là 5 người ấy đều chạy tới bắt tay cô và xin “thơm” vào má cô để tỏ ý phục tài. Maradona đã không được cái vinh dự ấy.
Sung sướng nhất là ông trưởng ban tổ chức. Nhờ cô Thanh Huyền đá trung phong, sân vận động không thừa một chỗ. Đội nhà lại thắng đến 2-0 trong một trận quốc tế làm trưởng ban tổ chức một trận như thế, ai chả sung sướng. Ông đã trích tiền bán vé mua tặng cô một món quà rất giá trị. Ngoài gói quà ông ghi: “Tặng cô Thanh Huyền – Đệ nhất trung phong của tỉnh với lòng ngưỡng mộ sâu sắc”.
Ông trưởng ban tổ chức là người biết người biết của.
Lưu Thông – Báo thể thao Việt Nam